Bài thơ Người em văn khoa

43b12-hue2b5.jpg

Bao nhiêu lần ta qua Văn khoa
Bao nhiêu lần nỗi buồn đi qua
Con đường Tự Do, Hồng Thập Tự
Sao nghe như dạ sầu lữ thứ
Nghe như điệp khúc bản trường ca
Nghe như sóng trỗi dậy phong ba
Một thời xuân vùi chôn mất mát….mắt mộng, môi mềm
còn thơm ngát
Văn khoa ơi! Người em nay đâu?
Ta gặp em dáng mộng đêm sầu
Lãng đãng trôi đâu trời chiều phai bóng
Đông qua thu tàn vẫn chờ trông ngóng….
nghe em về bên hiên
Sóng vỗ sóng ven triền
Ta dạt bờ cồn cát…hoang tàn
nghe đắng khát
Mùi muối mặn se môi
Rễ đau thương đâm chồi
Ta chờ trông vô vọng
Hõi người em sầu mộng
Bao năm em về đâu?
Nước chảy siết qua cầu
Ta đứng chờ cuối nhánh
Vai trĩu mang nặng gánh…đau thương
và chia ly
Em ơi ta còn gì?
Tuổi đời qua phung phí
Trôi miệt mài không nghỉ….

Ơi người em Văn khoa
Có nghe dạ xót xa
Bước chân chiều phố lạ
Nỗi sầu rơi mái lá
Tơ buồn giăng vạn ngả
Ta đốt nến chờ em ….
Ta thắp sao tìm em…
Tất cả đã đổi thay
Thế cuộc đã đổi ngày……
Ta hóa thành mất trí
Thà làm cây dương xỉ ….đứng cạnh đóa hoa hèn
Ta không dám bon chen …phổ tình ca ngớ ngẩn
Văn chương thì lú lẫn…
Không đầu không đuôi…
Không xuôi không mượt
Ta tập tễnh bước đi
Bên vực sầu đau buốt
…..Tìm về Cường Để….trở về giảng đường Văn khoa
Người em sầu mộng ngày qua đâu rồi
Biển đời lờ lững vờn trôi
Đò không bến đợi chơi vơi giữa dòng
Mỏi mòn khắc khoải chờ trông
Lênh đênh một kiếp về không….đò chiều……

Lê Phan

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s